“Đạo”… Cộng Sản
Phan Thiết Nguyễn Kim Khánh
Chủ nghĩa cộng sản có thể nhìn dưới nhiều góc cạnh. Nếu
chú ý tới tổ chức, thì chủ nghĩa cộng sản được xem như là một đảng chính trị. Nếu
chú ý tới tham vọng muốn thay thế ý thức hệ đem chủ nghĩa cộng sản chụp lên
toàn thể sinh hoạt của xã hội, thì chủ nghĩa cộng sản phải được xem là một “đạo”,
một lối sống như định nghĩa về các đạo giáo khác. Ở đây, tôi chế ra từ ngữ
“đạo cộng sản” để chỉ tình trạng đó.
Ông tổ của Quốc tế cộng sản là Karl Marx (1818-1883)
Friedrich Engels (1820-1895). Người có công đem chủ nghĩa cộng sản áp dụng vào
hiện thực đời sống quốc gia, xã hội là Vladimir Ilyich Lenin (1870-1924) tại nước
Nga năm 1917.
Hạt giống cộng sản đã vào Việt Nam từ thập niên 1930.
Tháng 6 năm 1929 Đảng Cộng sản Đông Dương được thành lập, tháng 10 năm 1929 An
Nam Cộng sản Đảng ra đời. Tháng 1 năm 1930 Tân Việt Cách Mạng Đảng đổi thành
Đông Dương cộng Sản Liên Đoàn. Hai tổ chức Cộng sản đầu được Nguyễn Ái Quốc tức
Hồ Chí Minh đại diện Quốc tế Cộng sản từ Mạc Tư Khoa về triệu tập họp tại Hương
Cảng, để thành lập đảng Cộng sản Đông Dương duy nhất vào ngày 3.2.1930. Đông
Dương Cộng sản Liên đoàn không cử người đến họp.
Tóm tắt sơ lược:
Ta thử xem “đạo cộng sản” có điểm nào phù hợp với tín
ngưỡng của dân tộc Việt Nam.
Trước nhất, thuyết Mác-xít lấy chủ nghĩa
duy vật làm nền tảng. Karl Marx đã đảo ngược biện chứng pháp của
Hégel. Hégel là một
triết gia duy tâm ở Đức chủ
trương cái tinh thần có trước và quyết định sự tồn tại của vật chất. Marx thì ngược lại, chủ trương vật chất có trước quyết định
sự tồn tại của tinh thần.
Marx áp dụng ngay vào lịch sử để chứng minh rằng: dòng
lịch sử của loài người chỉ là sự biến đổi của vật chất, tạo ra thuyết duy vật sử
quan.
“Lịch sử tư tưởng chứng minh gì, nếu không phải chứng
minh rằng sản xuất tinh thần cũng biến đổi theo sự sản xuất vật chất ? Những tư
tưởng thống trị của
một thời đại bao giờ cũng chỉ là những tư tưởng của giai cấp thống trị (13).”
Vật chất tức đời sống kinh tế của con người quyết định
tất cả:
“Sự phát triển về mặt chính trị, pháp luật, triết học,
tôn giáo, văn học, nghệ thuật v.v… dựa vào sự phát triển kính tế (14)”.
Do đó, cái “thực tại” Thần Linh, quan niệm về Thượng Đế
về hồn thiêng của con người trong các đạo giáo cũng chỉ là phản ảnh của thực tại
xã hội, chẳng làm gì có Thần Linh, có linh hồn. Engels viết:
“Bất cứ tôn giáo nào cũng đều chỉ là phản ảnh hư ảo
vào trong đầu óc của người ta, những sức mạnh ở bên ngoài chi phối cuộc sống
hàng ngày của họ, chỉ là sự phản ảnh mà trong đó những sức mạnh ở thế gian đã
mang hình thức sức mạnh siêu thế gian (15”).
Marx viết:
“Sự khổ ải tôn giáo vừa là biểu hiệu của sự khổ ải hiện
thực, lại là sự phản kháng lại sự khổ ải hiện thực đó. Tôn giáo là tiếng thở
dài của chúng sinh bị áp bức, vừa là hạnh phúc hư ảo của nhân dân (16)”.
Quyết liệt hơn, Marx và Engel viết chung cho rằng: Thần
Linh trong các tôn giáo chỉ là khí cụ áp bức của giai cấp thống trị đối với
giai cấp bị trị:
“Tôn giáo càng ngày càng trở thành vật sở hữu độc
quyền của các giai cấp thống trị nhằm mục đích giữ các giai cấp bị trị dưới ách
áp bức (17)”.
Nhận xét:
“Đạo” cộng sản phủ nhận hay chối bỏ thần Linh Tối cao
là Thượng Đế và cả linh hồn bất tử của con người.
“Tín ngưỡng” cộng sản đặt trên nền tảng duy vật sử
quan có cái vẻ khoa học, hấp dẫn những bộ óc ưa lý luận, tin vào khoa học. Tuy
nhiên, Marx vấp phải điều này là khi quả quyết vật chất có trước tinh thần thì
sự quả quyết này cũng giống như một tín điều trong tôn giáo, chưa ai chứng minh
được là vật chất có trước tinh thần.
Về phương diện tín ngưỡng dân tộc, “đạo”
cộng sản hoàn toàn vong bản và phi nhân, không có điểm nào có thể chấp nhận được
với tín ngưỡng của dân tộc Việt Nam.
Đối chiếu tín ngưỡng dân tộc Việt với tín ngưỡng ngoại
nhập
Biểu nhất lãm sau đây sẽ cho thấy sự khác biệt:
1- Đạo Việt:
Có Thần Linh tối cao: Có Ông Trời, Thượng Đế, Đấng Tạo Hóa, Ngọc Hoàng v.v… biết
được do cảm tính.
Linh hồn con người: Có linh hồn hằng sống, biết được do cảm
tính.
2- Đạo Nho: Thần Linh tối cao:
Có Thần Lý Thái Cực, biết được do lý tính.
Linh hồn con người: Có linh hồn hằng sống, biết được do lý
tính.
3- Đạo Phật:
Thần Linh tối cao: Triệt để không có Tạo hóa.
Linh hồn con người: Không có linh hồn hằng sống, chỉ có
tâm thức, tức Alaya thức máy móc, cơ học tự động.
4- Đạo Thiên Chúa: Có Chúa Trời, Thiên Chúa, biết được
do Mặc Khải.
Linh hồn con người: Có linh hồn hằng sống, biết được do
Mặc Khải.
5- “Đạo” cộng sản: Triệt
để không có Thượng Đế, không có Tạo Hóa.
Linh hồn con người: Triệt
để không có linh hồn.
* Thần Linh tối cao:
Đạo Việt, đạo Nho, đạo Thiên Chúa có cùng mẫu số
chung là nhìn nhận có một Đấng Tạo Hóa, Thượng Đế, và tôn thờ Đấng Tạo Hóa ấy.
Trong Việt đạo, Đấng Tạo Hóa có những Thánh Danh như:
Ông Trời, Ngọc Hoàng, Thượng Đế… Ảnh tượng của Đấng Tạo Hóa trong trí người Việt
còn thô sơ. Tri thức về Đấng Tạo Hóa do cảm tính, còn lẫn lộn với tâm lý của
con người.
Trong đạo Nho, Đấng Tạo Hóa trở nên minh triết vì do
lý tính mà biết được Ngài. Thánh Danh của Ngài là Thần hay Lý Thái Cực.
Trong đạo Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa trở nên rõ ràng, có
ngôi vị và những ưu phẩm minh bạch vì đạo Thiên Chúa là đạo Mặc Khải, Thiên
Chúa vén màn bí mật cho con người biết, vượt trên cảm tính và lý trí tự nhiên của
con người. Đấng Tạo Hóa có những Thánh Danh: Thiên Chúa, Đức Giê hô va, Đức Gia
vê, Đức Chúa Trời, Thiên Chúa Ba Ngôi…
Đạo Phật và “đạo” cộng sản không có Đấng Tạo Hóa, triệt
để phủ nhận và chối bỏ Thần Linh Tối Cao.
*- Linh hồn người ta
Đạo Việt, đạo Nho, đạo Thiên Chúa cùng có mẫu số chung: tin vào linh hồn hằng sống,
trường tồn và bất diệt.
Cũng như lòng tin vào Thần Linh Tối Cao, lòng tin vào
linh hồn trong đạo Việt còn thô sơ do cảm tính; trong đạo Nho thì minh triết lý
tính; trong đạo Thiên Chúa thì rõ ràng và dứt khoát vì do Mặc Khải.
Đạo Phật và “đạo” cộng sản phủ nhận hay chối bỏ linh hồn
hằng sống. Đạo Phật khác với cộng sản ở chỗ: đạo Phật dậy rằng, mỗi người
đều có tâm thức (alaya thức) máy móc tự ký nhận mọi sự trong vô hạn kiếp để
chuyển hóa vô cùng tận trong vòng luân hồi, còn “đạo” cộng sản thì hoàn
toàn không có gì, cái linh hồn và ngay cả cái thức trong đạo Phật cũng chỉ là ảo
tưởng, chết là hết.
*- Kết luận
Nếu dựa vào tín ngưỡng dân tộc của người
Việt mà kết luận đối với các tín ngưỡng ngoại nhập, thì tín ngưỡng nào chủ
trương vô thần tuyệt đối (cộng sản) đều là phi dân tộc. Mà đã phi dân tộc thì
thế nào cũng phản dân tộc như chủ nghĩa cộng sản du nhập vào Việt nam đã và
đang tàn phá đất nước Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét