Lời giải của lịch sử: Trung tá Công An Việt cộng Nguyễn Văn Ninh đã giải oan cho Tướng Cảnh sát Quốc Gia Nguyễn Ngọc Loan
Cuộc nội chiến Nam – Bắc Việt Nam trong hai mươi năm 1954 - 1975 đã làm tốn hao bao giấy mực bàn thảo lập luận phân tích, trong thời gian chiến cuộc diễn tiến cũng như ngay cả khi nó đã tàn đến những 36 năm (tính đến nay) vẫn không ngớt những lời lẽ chân thành có, ác ý có, hoặc “lèo lái” tính chân thực của cuộc chiến ấy cho có lợi với dự mưu của mình (theo kiểu “tỉa ngón chân cho vừa chiếc giày”) có…đã viết ra, nói ra, tuôn ra…Nhưng có ai ngờ được, lịch sử, bằng cái lặng lẽ dễ hiểu chân phác của mình, đã giúp công luận có được những lời giải giản dị mà chính xác nhất thế nào là quốc gia, là cộng sản, là xâm lăng, là tự vệ, là “kìm kẹp”, là nô lệ, là giải phóng, là tự do, là nhân bản, là tà ngụy, là chính nghĩa!!???
Tôi muốn trình bày những tóm tắt nêu trên qua 2 hình ảnh giết người của 2 sĩ quan cảnh sát công an của 2 bên, miền Bắc cộng sản, và miền Nam quốc gia: Trung tá Việt cộng (VC) Nguyễn Văn Ninh giết ông Trịnh xuân Tùng (thường dân), ngày 28/02/2011 ở Thịnh Liệt, Hà Nội, và Trung Tướng Cảnh Sát Quốc Gia (CSQG) Nguyễn Ngọc Loan, hạ sát Việt cộng Nguyễn văn Lém (bí danh Bảy Lốp, đặc công cộng sản hoạt động ngay tại Saigon) ngày 01/02/1968 (mồng Ba Tết Mậu Thân) ở Thị Nghè, Saigon.
Ta thử so sánh 2 hành vi tương đương này để tìm ra lời giải của lịch sử:
Tướng Loan hạ sát Bảy Lốp ngay tại chiến trường khói lửa Thị Nghè vì y là một tên VC đặc công đã sát hại cả gia đình một sỹ quan Cảnh Sát Quốc Gia (Trung Tá Nguyễn Tuấn) ở Thị Nghè vào ngày Tết, ở Saigon, trong vụ tấn công vào toàn miền Nam Việt Nam của công sản miền Bắc hồi Tết Mậu Thân 1968. Không riêng Tướng Loan mà ngay cả bao Cảnh Sát Dã Chiến dưới quyền chỉ huy trực tiếp của ông, cho đến các binh sĩ Mũ Nâu Tiểu Đoàn 30 BĐQ của Liên Đoàn 5 Biệt Động Quân, quân lực VNCH -đơn vị tăng viện cho “Mặt Trận Hàng Xanh” thời điểm ấy, cũng thề sẽ bắt giết sạch tốp đặc công VC hoạt động len lỏi ở mặt trận này, bởi chúng vô cùng man rợ giết đàn bà trẻ em hoặc bất kỳ thường dân nào muốn ra khỏi khu vực giao tranh, chúng hiểu họ là tấm lá chắn hữu hiệu cho chúng, gây khó khăn cho phía quốc gia không ít, vì bao lâu còn đồng bào trong vùng này thì mục tiêu tái chiếm Hàng Xanh-Thị Nghè tiến triển rất chậm và nguy hiểm. Tướng Loan đích thân dàn trận và chỉ huy Cảnh Sát Dã Chiến vây bắt toán đặc công khát máu này.
Tướng Loan xử tử tên giặc trong bối cảnh chiến tranh thập phần nguy hiểm và tràn đầy cảm xúc “nóng” tức thì của người lính trong chiến trận: cả gia đình thuộc cấp của ông bị hạ sát, thảm cảnh dân lành chết chóc bởi VC, cảnh thủ đô Saigon “diêm dúa” bỗng bị tàn phá ra thân tàn ma dại trong mấy ngày Tết, bao phẫn uất của các đơn vị tái chiếm Hàng Xanh… như dồn hết vào phút xử tử vội vã kia, và Tướng Loan đã bị Eddie Adams ghi hình ngay khi ông siết cò súng vào đầu Bảy Lốp ngay tại chính cái nơi mà hắn vừa giết hại biết bao dân lành mấy ngày Tết vừa qua.
Tang lễ gia đình Trung Tá CSQG Nguyễn Tuấn (bị Bảy Lốp sát hại hồi Tết Mậu Thân)
Trung tá VC Nguyễn Văn Ninh đánh gãy cột sống cổ ông Trịnh xuân Tùng ngay tại bến xe Giáp Bát, còng tay, kéo về Trụ sở công an phường Thịnh Liệt, Hà Nội (vì ông Tùng đã thọ thương nặng đến bất động tứ chi) bỏ mặc ở đó 6 giờ liền cho đến khi tình trạng ông Tùng thực sự nguy hiểm đến tính mạng (ói mửa, hôn mê), y mới “cho” đưa ông đi bệnh viện rồi ông chết 9 ngày sau đó. Lý do???
Ta hãy nghe con gái ông Tùng, cô Trịnh Kim Tiến thuật lại:
trích: “…Buổi chiều, bố em và ông xe ôm quay lại để nộp phạt thì ông xe ôm cãi là ông ấy đúng chứ không sai, ông không có trách nhiệm nộp phạt như vậy, nhưng bên công an không chịu. Thế là hai bên xảy ra cãi vã. Ông công an lao vào bóp cổ ông xe ôm. Khi ông ấy bóp cổ ông xe ôm như vậy thì bố em có gỡ tay ông ấy ra và bảo: “Ông là công an mà ông lại bắt dân, đánh người như thế à?”, rồi bố em cũng chấp nhận sai và xin nộp phạt 100.000 đồng, nhưng ông ấy không chịu và đòi 150.000 đồng.
Sau đó hai bên giằng co và chẳng may tay bố em vung phải mặt ông ấy, thế là ông ấy dùng dùi cui và đồ vật cứng đập bố em. Ông đánh vào đầu, vào gáy và bố em ngã xuống. Khi bố em ngã xuống, ông ấy tiếp tục hô hào thêm 5, 6 dân phòng nữa lao vào đấm đá bố em túi bụi. Sau khi đấm đá xong thì xích bố em vào một gốc cây rồi sau đó gọi xe đưa về phường.” –hết trích (1).
Chữ “ông công an” cô Tiến nói trong đoạn trên là Trung tá VC Nguyễn Văn Ninh, công an phường Thịnh Liệt.
Tóm lại là chỉ vì
50 ngàn. Trời hỡi!!! Động cơ giết người của đảng viên cộng sản sao mà “bèo” quá
vậy??? sao mà dễ giết người quá vậy??? (Nói “dễ” là vì tôi đã thấy nhiều người
đi chùa cúng Tam Bảo những tờ 500 kia, hay cứu trợ, từ thiện…nghĩa là Giúp
Người!). Còn viên Trung Tá này muốn lấy đủ 150 ngàn cơ, ông Tùng xin nộp 100
ngàn tức là “giảm” 50 ngàn, y không chịu! Trong thời bình, một đất nước “có
nhiều kỳ tích kinh tế thế giới phải thừa nhận” (2), không có “bối cảnh” gì hết,
không có phẫn uất nào, “động cơ cách mạng” nào cũng không, một sĩ quan công an
giàu có của một chế độ không bị ai xâm lăng quân sự hết, không bị tí teo đe dọa
nào, có đàn anh lớn 16 chữ vàng che bao phía bắc, lại được biết bao nhiêu nước
“tư bản giẫy chết” phương Tây ưu ái cấp viện hàng tỉ dô la Mỹ mỗi năm, được
“khúc ruột ngàn dặm” là cộng đồng người Việt hải ngoại (phản quốc chạy theo đế
quốc) gởi về tì tì chục tỉ đô mỗi năm, mà chế độ ấy -còn không ngớt la làng về
mình, nào là “…dân chủ công bằng văn minh nghĩa tình” (!!!) -lại giữa ban ngày
thẳng tay đánh đến chết người dân lành vô tội như đánh kẻ thù. Không Giúp Người
thì thôi, sao còn Hại Người???
Không ai chụp hình hết. Không có AP nào vào đây “tác nghiệp” mà ăn giải hết! Không cả một động tác ăn năn liên đới trách nhiệm nào nào của “lãnh đạo” của Trung tá Ninh luôn! Từ thượng cấp trực tiếp của Ninh là công an Hà Nội cho tới những tên già chóp bu của cái đảng Ninh đang theo….cũng tuyệt câm nín!
Ông Tùng qua đời, được thân nhân đem về quàn để chờ ngày chôn cất (sau khi có kết quả pháp y, mà nghĩ Hà nội khéo bày đặt: rõ ràng đánh chết người ta thế kia, hỏi còn giám định nỗi gì???), nhưng suốt 9 ngày sau vẫn “chưa có” nghĩa là không có! Rồi người nhà cũng đưa ông đi an táng ở nghĩa trang thôn Tử Dương. Công an chìm nổi túc trực quanh nhà quàn, vận động gia đình ông Tùng mau lẹ chôn cất và dò xét xem có “tác động hoa nhài” của nhân dân mượn tang lễ ông Tùng để vùng lên xuống đường hay không, chỉ thế thôi, vẫn chỉ sợ nơm nớp một nỗi: sợ bị lật đổ! Bất công oan nghiệt cho dân lành thì thây kệ, chẳng còn tâm trí đâu mà ngó tới!
Cả 600, 700 tờ “báo” ăn lương của đảng cũng chả kém cạnh chủ: không một dòng nào chứng tỏ lương tâm nghề nghiệp, điều tra … hòng thực hiện vai trò “xung kích trên mặt trận truyền thông” hết, chỉ đưa tin một cách vô cảm như thể chuyện của ai kia xa lạ chả phải đồng bào mình, ít nhiệt tình, nhiều dấu diếm sự thực, như thể có ma trên đầu ngọn bút của họ vậy, nghĩa là không hề tự vấn lương tâm, săn tin trung thực và công bằng để phần nào an ủi thân nhân nạn nhân hoặc sòng phẳng với biết bao “bạn đọc” dấu yêu của họ cả! Tất cả im lặng. Như một bầy cừu ngu ngơ và đớn hèn chấp nhận! [Ta thử liên tưởng liên tưởng một tí tới vụ TS Cù Huy Hà Vũ, sau khi “gài độ” được cô Quỳnh vào phòng TS Vũ đang thuê ở KS Mạch Lâm, công an VC vừa bắt TS Vũ vừa mừng reo lên là ông “quan hệ bất chính” với 2 cái bao cao su “đã qua xử dụng”, thì thôi tất tần tật, từ “báo” cho tới “tướng” (Hoàng công Tư) của chế độ bỗng nhanh như quạ, đăng tin hăng hái, họp báo hăng say, tuyên bố hăng tiết…ngay tắp lự!]
Điểm duy nhất khác biệt giữa 2 sự việc –và cũng là điểm then chốt khi so sánh, nhận định- là hồi 1968, có ký giả hãng AP, Eddie Adams chụp được tấm ảnh Tướng Loan hành quyết tên giặc cộng phi nhân này- Bảy Lốp Nguyễn văn Lém- ngay tại chiến trường Thị Nghè, Saigon đang trong khói lửa (ký giả này và đã leo lên tột đỉnh vinh quang nghề nghiệp khi anh ta nhận được giải thưởng Pulitzer năm 1969 nhờ bức ảnh ấy), còn Trung tá VC Nguyễn văn Ninh cùng 5,6 bộ hạ ở bến xe Giáp Bát Hà Nội thì thoải mái đánh hội đồng ông Trịnh Xuân Tùng trọng thương đến gãy cổ, và bỏ mặc suốt 6 giờ đồng hồ, từ 3:30 PM cho đến 9:30 PM ngày 28/02/2011 mới được đưa vào bệnh viện trong khi tay vẫn bị khóa còng số 8. Ông Tùng chết ngày 8/3/2011 sau khi qua 2 bệnh viện Bạch Mai rồi Việt Đức. Và không có ký giả “danh tiếng” nào chụp ảnh để kiếm giải cả !!!
Không ai chụp hình hết. Không có AP nào vào đây “tác nghiệp” mà ăn giải hết! Không cả một động tác ăn năn liên đới trách nhiệm nào nào của “lãnh đạo” của Trung tá Ninh luôn! Từ thượng cấp trực tiếp của Ninh là công an Hà Nội cho tới những tên già chóp bu của cái đảng Ninh đang theo….cũng tuyệt câm nín!
Ông Tùng qua đời, được thân nhân đem về quàn để chờ ngày chôn cất (sau khi có kết quả pháp y, mà nghĩ Hà nội khéo bày đặt: rõ ràng đánh chết người ta thế kia, hỏi còn giám định nỗi gì???), nhưng suốt 9 ngày sau vẫn “chưa có” nghĩa là không có! Rồi người nhà cũng đưa ông đi an táng ở nghĩa trang thôn Tử Dương. Công an chìm nổi túc trực quanh nhà quàn, vận động gia đình ông Tùng mau lẹ chôn cất và dò xét xem có “tác động hoa nhài” của nhân dân mượn tang lễ ông Tùng để vùng lên xuống đường hay không, chỉ thế thôi, vẫn chỉ sợ nơm nớp một nỗi: sợ bị lật đổ! Bất công oan nghiệt cho dân lành thì thây kệ, chẳng còn tâm trí đâu mà ngó tới!
Cả 600, 700 tờ “báo” ăn lương của đảng cũng chả kém cạnh chủ: không một dòng nào chứng tỏ lương tâm nghề nghiệp, điều tra … hòng thực hiện vai trò “xung kích trên mặt trận truyền thông” hết, chỉ đưa tin một cách vô cảm như thể chuyện của ai kia xa lạ chả phải đồng bào mình, ít nhiệt tình, nhiều dấu diếm sự thực, như thể có ma trên đầu ngọn bút của họ vậy, nghĩa là không hề tự vấn lương tâm, săn tin trung thực và công bằng để phần nào an ủi thân nhân nạn nhân hoặc sòng phẳng với biết bao “bạn đọc” dấu yêu của họ cả! Tất cả im lặng. Như một bầy cừu ngu ngơ và đớn hèn chấp nhận! [Ta thử liên tưởng liên tưởng một tí tới vụ TS Cù Huy Hà Vũ, sau khi “gài độ” được cô Quỳnh vào phòng TS Vũ đang thuê ở KS Mạch Lâm, công an VC vừa bắt TS Vũ vừa mừng reo lên là ông “quan hệ bất chính” với 2 cái bao cao su “đã qua xử dụng”, thì thôi tất tần tật, từ “báo” cho tới “tướng” (Hoàng công Tư) của chế độ bỗng nhanh như quạ, đăng tin hăng hái, họp báo hăng say, tuyên bố hăng tiết…ngay tắp lự!]
Điểm duy nhất khác biệt giữa 2 sự việc –và cũng là điểm then chốt khi so sánh, nhận định- là hồi 1968, có ký giả hãng AP, Eddie Adams chụp được tấm ảnh Tướng Loan hành quyết tên giặc cộng phi nhân này- Bảy Lốp Nguyễn văn Lém- ngay tại chiến trường Thị Nghè, Saigon đang trong khói lửa (ký giả này và đã leo lên tột đỉnh vinh quang nghề nghiệp khi anh ta nhận được giải thưởng Pulitzer năm 1969 nhờ bức ảnh ấy), còn Trung tá VC Nguyễn văn Ninh cùng 5,6 bộ hạ ở bến xe Giáp Bát Hà Nội thì thoải mái đánh hội đồng ông Trịnh Xuân Tùng trọng thương đến gãy cổ, và bỏ mặc suốt 6 giờ đồng hồ, từ 3:30 PM cho đến 9:30 PM ngày 28/02/2011 mới được đưa vào bệnh viện trong khi tay vẫn bị khóa còng số 8. Ông Tùng chết ngày 8/3/2011 sau khi qua 2 bệnh viện Bạch Mai rồi Việt Đức. Và không có ký giả “danh tiếng” nào chụp ảnh để kiếm giải cả !!!



